Tác giả Marcus Aurelius – Tiểu sử cuộc đời và Chủ nghĩa Khắc kỷ

Nhắc đến Marcus Aurelius là người ta nhắc đến vị hoàng đế La Mã cổ đại theo trường phái Khắc kỷ (Stoicism) được nhân dân yêu mến, ngưỡng mộ bởi lòng nhân đức, sự tận tâm, giản dị trong đời sống cũng như trong cách cai trị đất nước. Ông được người đời tôn kính gọi bằng cái tên Ông vua triết gia hay Vị Phật của La Mã. Tất nhiên, bản thân ông không tự nhận mình là một triết gia.

Tiểu sử cuộc đời và Chủ nghĩa Khắc kỷ của Marcus Aurelius

Marcus Aurelius

Tiểu sử

Marcus Aurelius ( Rome 26/04/121 – Vienna 17/03/180) – tên đầy đủ là Caesar Marcus Aurelius Antoninus Augustus, tên khai sinh là Marcus Annius Verus và năm 161 khi lên ngôi hoàng đế La Mã ông mới đổi tên (La Mã thời đó người nối ngôi không bắt buộc là hậu duệ mà là những người xuất sắc nhất, phù hợp nhất được nhà vua chỉ định), ông được biết đến rộng rãi qua tác phẩm The Meditations về Chủ Nghĩa Khắc Kỷ (sách Suy Tưởng) và là một trong 5 hoàng đế vĩ đại nhất của La Mã ( cùng với Nerva, Trajan, Hadrian và Antoninus Pius).

Ông nhận được sự kèm cặp của những người trong nhà thờ và học hùng biện, trong số đó đặc biệt là Herodes Atticus (101-177) và Marcus Cornelius Fronto (cuối năm 160), những người nổi tiếng, rất được kính trọng và đánh giá cao. Fronto và Aurelius trở thành những người bạn suốt đời, cả Fronto và Atticus đều có ảnh hưởng đáng kể đến Aurelius lúc trẻ tuổi.

Marcus Aurelius được hấp thu những chương trình giáo dục của một quý ông trong đế quốc, nhưng những sản phẩm giáo dục đó luôn cảm thấy thiếu, luôn đòi hỏi một thứ gì đó từ bên ngoài còn ông lại cảm nhận được nguồn gốc sự bình yên đó, nguồn gốc của hạnh phúc luôn nằm ở bên trong mỗi người.

Chủ nghĩa Khắc kỷ

Theo quan điểm của Chủ Nghĩa Khắc Kỷ: mọi thứ xảy ra trong cuộc sống là tự nhiên – bệnh tật / sức khỏe, sự hài lòng / thất vọng, niềm vui / nỗi buồn, thậm chí là cái chết – và đó chỉ là một cách giải thích về các sự kiện có thể gây rắc rối cho một người. Logos, điều khiển tất cả mọi thứ, cũng kiểm soát số phận của một người, nhưng, ngay cả như vậy, một con người vẫn có quyền tự do lựa chọn cách ứng phó với hoàn cảnh.

Theo lý thuyết này, con người giống như một con chó bị trói vào một toa xe đang di chuyển. Nếu con chó không chịu chạy cùng với chiếc xe, nó sẽ bị nó kéo đi, nhưng lựa chọn vẫn là của nó: chạy hoặc bị kéo.

Mặc dù có thể mất vợ, bạn bè và thậm chí là con, Aurelius vẫn trung thành với tầm nhìn về một thế giới được điều khiển bởi một trí thông minh tự nhiên và lành tính, chạy xuyên qua mọi thứ, ràng buộc mọi thứ với nhau và phân tán mọi thứ theo thời gian. Sau đó, không có khái niệm về bi kịch trong triết học Aurelius, bởi vì mọi thứ xảy ra là một sự xuất hiện tự nhiên và không có gì trong tự nhiên có thể được hiểu là bi thảm.

Vào năm 178, Aurelius đã đánh bại các bộ lạc người Đức trên sông Danube và nghỉ hưu tại các khu phố tại Vindobona. Marcus qua đời 2 năm sau đó vào tháng 3 năm 180.

Viết một bình luận